“ALONE” | Chef Summer’s Reflection #4

“Alone” is my first attempt at capturing a distinct emotion through a dish. As the sixth course of SM#5, a menu inspired by my youthful days in Japan, “Alone” is my observation about the Japanese appreciation for solitude, contrasting with our Vietnamese love for togetherness. As someone naturally quiet but raised in a bustling environment, I find this cultural difference very intriguing.

“Alone” (Một mình) là nỗ lực đầu tiên của mình trong việc nắm bắt một cảm xúc cụ thể và mô tả lại nó thông qua một món ăn. Là món thứ năm trong SM#5, một menu được truyền cảm hứng từ những ngày tháng tuổi trẻ của mình ở Nhật Bản, “Alone” là cái nhìn của mình về sự trân trọng của người Nhật dành cho khái niệm “một mình”, tương phản với tính cộng đồng và ưa gắn kết của người Việt. Mình thấy sự khác biệt văn hóa này rất thú vị, nhất là vì bản tính mình vốn trầm lặng nhưng lại lớn lên trong môi trường náo nhiệt.

Crafting this dish wasn’t overly challenging as I had expected. I pondered over ingredients that embody loneliness in Vietnam – a shell, k’nia seeds, and a solitary garlic clove. Surprisingly, they complemented each other perfectly (well, they are not that lonely afterall). Taste wise, as I believe loneliness is certainly not plain, the final dish boasts a rich, vibrant taste, mirroring the beauty of solitude in my mind.
Quá trình tạo ra “Alone” không khó như mình đã hình dung. Khi suy nghĩ về những nguyên liệu thể hiện sự cô đơn ở Việt Nam, mình có: một vỏ sò, hạt K’nia và một củ tỏi cô đơn. Mang tiếng là “cô đơn” nhưng chúng lại hòa quyện và nâng nhau lên, tạo thành một tổng thể vừa hài hòa, vừa ấn tượng (có lẽ chúng không thực sự cô đơn đến thế?). Và vì cô đơn chắc chắn không thể nhạt nhẽo, nên “Alone” mang một tổ hợp hương vị đậm đà, sống động, phản ánh vẻ đẹp của sự “một mình” trong tâm trí của mình.
"The final dish boasts a rich, vibrant taste, mirroring the beauty of solitude in my mind."